QUẢ NHÂN SÂM MÀ TÔN NGỘ KHÔNG PHẢI LIỀU MẠNG LẤY TRỘM TRONG TÂY DU KÝ: LOẠI QUẢ RẺ TIỀN BÁN ĐẦY ĐƯỜNG, VIỆT NAM CŨNG CÓ!

Vào thời gian đó, gồm lẽ bọn họ không lúc nào biết được về những thực sự ảo diệu phía sau của những khung hình đầy thú vị của Tây du ký. Điều gây tò mò nhất chắc rằng chính là tính chính xác của hình hình ảnh quả đào tiên khổng lồ và quả nhân sâm với hình hài đứa trẻ em sơ sinh.

Bạn đang xem: Quả nhân sâm mà tôn ngộ không phải liều mạng lấy trộm trong tây du ký: loại quả rẻ tiền bán đầy đường, việt nam cũng có!


Bộ phim Tây du ký kết được phát sóng năm 1986 có lẽ là bộ phim tuổi thơ của biết từng nào thế hệ người việt nói riêng với châu Á nói chung. Tuy nhiên, vào thời khắc đó, gồm lẽ họ không bao giờ biết được về những thực sự ảo diệu ẩn dưới những cơ thể đầy thú vị như thiên cung mờ khói, thần linh đầy thay đổi hóa, yêu quái ảo diệu, 72 phép thần thông của Tôn Ngộ ko quyền năng… Và đặc biệt quan trọng nhất, một cụ thể luôn gây tò mò cho khán giả, tạo nên mọi fan tự hỏi vào đầu "liệu nó bao gồm thật tốt không", chính là hình hình ảnh quả đào tiên to đùng và trái nhân sâm mang hình hài đứa con trẻ sơ sinh, cơ mà trong phim Tôn Ngộ ko cắn tiêu hóa lành.

Sự thật về củ nhân sâm bao gồm hình hài đứa trẻ, ăn vào bất tử ngàn năm



Theo nguyên tác của tiểu thuyết Tây du cam kết của tác giả Ngô quá Ân thì cây nhân sâm là một cây ăn quả, quả bao gồm hình em nhỏ xíu sơ sinh tuyệt bào thai, 3000 năm mới tết đến ra hoa, buộc phải đợi thêm 3000 năm tiếp theo nữa bắt đầu kết quả. Ao ước quả chín nạp năng lượng được lại yêu cầu đợi thêm 3.000 năm nữa. Vớ nhiên, đó chỉ nên hư cấu vì thực sự rằng làm gì có cây nào mà lại đợi ăn uống được quả yêu cầu chờ 9000 năm, chưa hết, chi tiết ăn vào bạt tử thì cũng chỉ là huyễn hoặc cho cân xứng với diễn biến đầy "vi diệu" của Tây Du Ký.

Vì thế, ngay khi bộ phim được bấm máy, đạo diễn Dương Khiết sẽ lao trung khu khổ tứ để tái hiện lại hình hình ảnh quả nhân sâm trên phim sao cho chân thực nhất. Chiếc khó ở đấy là làm sao để biến một loại quả không có thật thành nhiều loại quả bao gồm thật cho những nhân vật dụng Tôn Ngộ Không, Trư chén bát Giới, Sa Tăng hoàn toàn có thể cắn tiêu hóa lành?


*

Cuối cùng, khi quay cảnh Tôn Ngộ ko hái trộm củ nhân sâm trên núi Thanh Thành, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, chị em đạo diễn Dương Khiết đang mời một vài người vào viện thẩm mỹ tỉnh tới giúp sức tìm ra hướng để tạo ra một nhiều loại quả như thật, phù hợp với nguyên tác. Và sau 1 thời gian luận bàn kỹ lưỡng, mọi người đã quyết định dùng bao gồm củ sắn (củ đậu) tỉnh Tứ Xuyên để tạo ra loại quả nhân sâm mang hình hài em bé.


*

Việc này, đồng nghĩa tương quan với chuyện đạo diễn Dương Khiết đã phải huy động một trong những lượng lớn fan tới giúp sức để tạo ra hàng trăm củ nhân sâm bằng cách cẩn thận "điêu khắc" bên trên thân củ đậu tạo ra hình em bé nhỏ trong bốn thế ngồi, rồi tủ phẩm màu cho thêm phần sinh động. Trong phim, nếu để ý kỹ, sau khoản thời gian Tôn Ngộ Không gặm quả nhân sâm ăn, khán giả có thể thấy phẩm màu bám dính tay Lục tiểu Linh Đồng.

Còn về phần "diễn viên" cây nhân sâm để hoàn toàn có thể gắn số quả tê vào rồi xoay phim, đạo diễn Dương Khiết cũng quyết định chọn một cây cổ thụ của nhân vật lịch sử vẻ vang Trương Tòng đời Hán mang đến trồng với tuổi đời rộng 1.700 năm, chiều cao 6,3m. Cây nằm ở trong công viên văn hóa Thành Đô, tỉnh giấc Tứ Xuyên. Bất ngờ hơn là vị trí đó lại cũng chính là phần đất bao gồm khu chiêu mộ phần của phụ thân đẻ đạo diễn Dương Khiết.


*

Cuối cùng, nhờ sự thông minh của đạo diễn cũng tương tự là giúp sức của rất nhiều người, phân cảnh Tôn Ngộ ko hài trộm trái nhân sâm ngàn năm tuổi, lấn vào là trường sinh bất tử mấy ngàn năm đang thành công tốt đẹp chỉ bằng một cây cổ thụ và các loại củ sắn địa phương. Trong phim, phân cảnh này lộ diện vào tập 9 cùng đã khiến không ít người cảm thấy thật sự tuyệt hảo về độ chân thật mà nó đem lại.

Xem thêm: Top Những Bộ Phim Có Cảnh Nóng Đóng Thật 100%, Top Những Bộ Phim 18+ Có Cảnh Nóng Thật

Sự thiệt về vườn đào tiên bí ẩn trĩu quả, lấn vào trường sinh bất lão



Tây Du ký kết là một tập phim đòi hỏi kỹ xảo tương đối nhiều vì trong phim có rất nhiều khung cảnh về thiên cung, hội bàn đào, cung Quảng… mà trong điều kiện hơn 30 năm trước thì thật tình, cả đoàn làm phim vày Dương Khiết có tác dụng đạo diễn lại không có khá nhiều kinh phí, vì vậy, vật gì tự có tác dụng được thì cả đoàn sẽ bên nhau làm, dù chỉ là làm thủ công. Vào đó, sản phẩm thủ công bằng tay được lộ diện trong phim có tác dụng họ từ hào rộng cả, đó là vườn đào tiên với quả đào tiên khổng lồ.

Theo nguyên tác của tác giả Ngô thừa Ân, trái đào tiên cũng không hề kém phần huyền ảo như củ nhân sâm trên khi nhưng mà quả đào ra hoa kết quả cũng mấy ngàn năm, và quả chín thôi cũng mất 9000 năm, tất nhiên, lấn sâu vào thì cũng sẽ trường sinh bất lão. Bởi thế, để gia công ra trái đào tiên phù hợp với đặc thù "thần thánh" trên, đạo diễn Dương Khiết cũng suy nghĩ quả đào trong phim nên to thật lớn và vườn đào cũng buộc phải nặng trĩu quả. Chưa tính bà còn yêu mong phải gồm cảnh Tôn Ngộ Không gặm quả ăn uống cho người theo dõi thích thú.


Nhưng đó chỉ cần lý thuyết, chứ việc đào bới tìm kiếm một sân vườn đào thật bao gồm quả lớn lao ăn được nhằm quay phim vào thời điểm đó là bất cả thi, chưa tính nếu bao gồm thì đoàn cũng không được kinh phí lúc thuê vài ngày cù phim. Ráng là núm đạo diễn Dương Khiết đang nghĩ ra một giải pháp là cho người trong đoàn ngày đêm tạo nên quả đào mang cho phù hợp bằng… tre với giấy màu.

Ban đầu, để tạo nên những quả đào này, mọi fan trong đoàn phim đề nghị dùng hồ hết thanh tre, đan vào nhau để kết khung người cầu, tiếp đến là dùng dây thép để cố định và thắt chặt lại. Tiếp đến, họ sử dụng giấy bìa dán phủ mặt ngoài, sau cuối là quét sơn làm cho ra màu sắc giống hệt như một quả đào thiệt với kích cỡ đẩy đà như đông đảo quả đào tiên thường thấy một trong những bức họa dân gian.

Chưa hết, nhằm quả đào bóng bẩy thêm sinh động, đạo diễn Dương Khiết vẫn phải cho những người phủ bên phía ngoài những mô hình giấy với khung tre một lếu hợp bằng gốm và đồng, tiếp đến mới sơn màu để khi lên phim, đều quả đào trả này sẽ trông "ngon" mắt hơn và chân thực hơn, tia nắng phản chiếu tự những chất liệu này lại không gây khó dễ trong quy trình quay như sáp nến.


Vườn đào tiên lớn tưởng quý giá chỉ với sương sương bao phủ đầy thì Dương Khiết cũng suy nghĩ ra cách làm cho sao mang đến ít ngân sách nhất bằng phương pháp mua những gốc cây đào thật ở đông đảo khu vườn ngoại thành Bắc Kinh, sau đó "trồng" chúng nó vào studio rồi vặt không còn lá (vì quá trình quay mất vài ba ngày, mà lại lá đào thật lại dễ dàng héo cần thiết sử dụng), kế tiếp cố đạo diễn còn cho người làm lá giả đính lên. Một phần may mắn nữa là nhớ vào việc những trái đào trên tuân theo cách bằng tay bằng tre và giấy đề nghị khá nhẹ, chính vì như thế khi gắn xum xuê vào thân, cành cây đào thiệt thì bọn chúng cũng không làm gãy xuất xắc sà xuống đất nên những lúc lên phim khôn cùng đẹp mắt, trường đoản cú nhiên.

Tuy nhiên, mẫu khó hơn nữa ở phân cảnh đào tiên này là Tôn Ngô không hẳn cắn đào ăn thật. Vậy thì làm sao để Lục tè Linh Đồng có thể cắn một quả giả để ăn ngon lành, lại tạo nên âm thanh xoạt xoạt khi nhai để người xem cảm thấy chân thực và thích thú đây? Câu vấn đáp là, cũng phụ thuộc vào sự tài tía của đội ngũ có tác dụng phim, họ sẽ nghĩ ra giải pháp nhét quả đào thật nhỏ dại bé rộng vào vào thân quả đào giả, sao đó đánh dấu làm sao chỉ nhằm Lục tiểu Linh Đồng biết, đến lúc quay phim, ông chỉ việc nhắm vào phần nhiều chỗ tất cả quả thật cơ mà cắn ăn thôi.