Không Cần Định Mệnh Tôi Vẫn Yêu Em

phiên bản thân tôi chưa lúc nào tồn tại khái niệm mang đến hai trường đoản cú định mệnh. Tôi thiếu tín nhiệm người ta yêu thương nhau từ ánh nhìn đầu tiên, không tin tưởng những tình ái xa cách nhiều năm mà lại vẫn hoàn toàn có thể tìm thấy nhau như 1 phép tiên cổ tích...


1. Vy đứng sát bên vách kính, mắt nhắm hờ hững những tia nắng ấm áp. Hôm nay là một ngày đẹp trời còn sót lại trong tim mùa đông u ám. Trời xanh cao và rộng lớn, nắng rực rỡ chen chân múa nhảy, màu sắc vàng hanh khô hao theo gió len lỏi khắp chốn. Tôi mỉm cười quan sát Vy, tiến đến rồi ôm lấy em từ phía sau, khẽ hít hà làn tóc thơm tho vương vất vị nắng hanh.

Bạn đang xem: Không cần định mệnh tôi vẫn yêu em


- Ừm... - Vy khẽ siết lấy đôi tay tôi đã vương hơi lạnh. Bầu không khí rất trong cùng yên lặng, tôi xa lạ lắm với điều này, dường như em đang cạnh tranh mở lời đến một điều gì đó.
- Anh! Em vừa nhận học bổng du học Anh quốc toàn phần. Em...
Tôi sực tỉnh, mơ hồ về một nỗi sợ làm sao đó. Vòng tay khẽ buông lơi khỏi đôi tay em đang siết chặt. Em định nói thêm một vài điều nhưng trước đó, tôi đã lầm lũi bước ra khỏi căn phòng tràn ngập nắng sớm.
Tuy em chưa nói về quyết định của bản thân nhưng tôi đã biết trước câu trả lời cuối thuộc là gì. Một cô nàng giàu mơ ước cùng năng lực như em sẽ không lí gì chối từ một cơ hội tốt như vậy để phạt triển bản thân. Thời điểm này, tôi không còn mơ hồ nhưng nhận ra, mình đang lo lắng thực sự.
Tôi không hề là một nam nhi trai đang độ mười tám để cơ mà mơ mộng, viển vông về một tình thân vĩnh cửu. Với tôi, chẳng có gì tự nhiên là mãi mãi, tình thân cũng thế thôi. Phải tận tình chăm sóc, phải ra sức ấp ủ mới tất cả thể tồn tại được. Nói đúng hơn, tôi ko đủ can đảm để yêu thương xa như vậy.

Xem thêm: Truyện Cô Vợ Thế Thân Của Mạc Đình Kiên ) Tại Đây, Truyện Cô Vợ Thay Thế Mạc Đình Kiên Tập Cuối


Bản thân tôi chưa bao giờ tồn tại khái niệm mang đến hai từ định mệnh. Tôi không tin tưởng người ta yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, hoài nghi những mối tình xa biện pháp hàng bao năm cơ mà hai người vẫn có thể kiếm tìm thấy nhau như một phép tiên cổ tích và đương nhiên, tôi ko yêu em theo phong cách đó.
Tôi yêu thương em do tôi thấy điều đó quan liêu trọng như hơi thở của tôi vậy. Tôi đã yêu em vào hết thảy đớn đau thể xác tôi phải gánh, những cơn đau tim đột phân phát khiến tôi quằn quại, giụa giãy, như rút hết sức lực và lí trí của tôi. Đúng thời gian ấy thì em đến, phủ lên cuộc sống vốn u ám và sầm uất của tôi một màu sắc tươi mới. Em khiến trái tim tôi rung động, thực sự rung động, cái nơi nhưng mà bấy lâu tôi tưởng đã không còn gì ngoài đớn đau, mệt mỏi, ngán chường.
2. Nhì ngày kể từ buổi sáng sủa hôm ấy, tôi ko gặp em, cũng ko liên lạc. Chuyện đó cũng không quá lạ vì thường thường cả tôi và em đều bận bịu nhưng lần này thì khác. Tôi thấy bản thân đang trốn tránh vị sợ em nhắc lại chuyện đó, sợ cả những cảm xúc ko thể kìm lại có tác dụng em thương tổn...
Chợt nghĩ vậy, tôi nháng thấy trơn em bên trên xe của một gã đàn ông như thế nào đó dừng trước cổng nhà. Em xuống xe và tên đó cũng phóng đi luôn. Mắt tôi loáng đảo ra, đợi chờ giọng nói và những cử chỉ thân quen.
Em ôm tôi thật ấm từ vùng phía đằng sau nhưng rất nhanh thôi, một sự xa cách vô hình dung nào đó khiến giọng tôi lạc hẳn đi dịp hỏi em:
- Gã đó là ai thế? Một trong số những kẻ đang theo đuổi em à?
Vòng tay em vẫn đang ghì siết, dường như không, hoặc cố tình ko nhận ra sự không giống lạ trong giọng nói của tôi, nhưng tôi nhầm.
*

*