Viết Cho Đồng Đội Viết Cho Người Thân

Đang truy tìm cập: 110 khách hàng viếng thăm: 95 máy chủ tìm kiếm: 15 Hôm nay: 29087 Tháng hiện tại: 84727 Tổng lượt truy vấn cập: 25201730
*

*

Công an tỉnh:Cảm động từ đều lá thư “Viết mang lại đồng đội, viết cho những người thân”


Cuộc thi đã nhận được được 113 lá thư của đoàn viên, bạn teen Công an tỉnh giấc và những huyện, thành phố, thị xã. Mỗi bức thư là 1 trong những xúc cảm không giống nhau. Gồm bức miêu tả tình đồng chí, đồng đội; có bức là nỗi niềm của tình yêu lứa đôi khi cả phái nam và con gái đều vào lực lượng Công an nhân dân; gồm bức là việc ngưỡng mộ của thế hệ đi trước để xem được nhiệm vụ của cầm cố hệ trẻ em Công an hôm nay; gồm bức là sự việc khắc họa về sự việc hy sinh thầm yên ổn của tín đồ cán bộ, đồng chí Công an trên trận tuyến giữ gìn ANTT; tất cả bức là người chồng, người cha gửi mang lại vợ, cho con; gồm bức gửi cho mẹ, những người dân hậu phương sau trận tuyến đấu tranh phòng phòng tội phạm.; là bức thư bà bầu viết cho con; con viết đến cha; bé dâu viết cho bà bầu chồng…113 lá thư là ở đó khắc họa một hình ảnh khác nhau của người chiến sỹ Công an nhân dân, cơ mà điểm chung là việc đồng cảm, phân chia sẻ, tâm tư nguyện vọng của người sum vầy thanh niên Công an tp. Hà tĩnh khi đặt cây viết viết cho đồng đội mình, cho tất cả những người thân của mình.
*

Tôi rất thấu hiểu từ một xúc cảm rất mộc mạc của Võ Thị Hòa, Công an thị xã Can Lộc, chị sẽ nói hộnhiều bạn teen : “Khi cuộc cách mạng kỹ thuật kĩ thuật văn minh 4.0 đăng quang thì viết thư như là một thứ gì đó vô thuộc “xa xỉ”. Bạn gửi lời chúc mừng, phân chia buồn, hay thậm chí là là biểu đạt sự thương yêu đến trải qua các trang social như Facebook, Zalo…”.

Bạn đang xem: Viết cho đồng đội viết cho người thân

Và, cho tới khi thay trên tay 113 lá thư, tôi đã trải qua cung bậc cảm giác này mang đến cung bậc cảm giác khác. Cũng thọ lắm rồi, việc viết thư tay sẽ nhạt nhòa theo năm tháng. Từ bây giờ đây, đọc, suy ngẫm đầy đủ dòng chữ nắn nót, hầu hết hình ảnh minh họa dễ thương, mang đến tôi một trải nghiệm chưa phải cuộc thi nữa mà là tiếng lòng rất thật của cán bộ, đồng chí Công an.
*

Và, tôi sẽ khóc, trái tim thổn thức cùng Thượng úy Cao Thị Thùy Trang, Công an huyện Can Lộc, khi viết thư cho người bạn, một tín đồ đồng đội vẫn khuất. Một cảm tình rất mộc mạc, thật tâm và rộng hết là một trong những sự yêu quý của một người bạn, một người bà bầu đã đương đầu với bệnh tật để nhịn nhường sự sống, cống hiến và làm việc cho con. Người các bạn ấy, fan đồng nhóm ấy, người bà mẹ vĩ đại ấy là thiếu hụt úy Đậu Thị Huyền Trâm. Và, có thể hẳn, khi đề cập đến cái tên thân ở trong ấy, từng giọng nói, từng nụ cười sẽ trở về trong cam kết ức những người dân từng gặp, từng truyện trò với Trâm, hay cả những người dân chỉ coi biết Trâm, mếm mộ sự hy sinh cao siêu của tín đồ Mẹ cho sự sống hồi phục qua từng chiếc tin tức trên báo chí truyền thông hay từng hình hình ảnh truyền hình.
*

Cao Thị Thùy Trang nhớ lại qua từng cái chữ nắn nót, giàu cảm xúc. Ở đó, người đọc tưởng tượng ra phần đa tháng ngày thanh xuân đẹp đẽ của Trang cùng Trâm, cũng tương tự biết bao cố gắng hệ chị em sinh viên của học viện Cảnh gần kề Nhân dân. Ở đó, người đọc thấy lại cảnh Trâm tranh đấu với căn bệnh tật, thừa lên sự đau đớn về thể xác để dành sự sống, cống hiến và làm việc cho con: “Tớ còn lưu giữ như in kí ức về số đông run run xúc động khi lần thứ nhất ta được phủ lên mình bộ quân phục blue color mạ non. Nhớ đông đảo ngày nắng gắt, đổ những giọt mồ hôi trên sảnh trường trong những buổi tập, điều lệnh, những giờ học võ, thi phun súng, mà nắng học viện chuyên nghành đã ưu ái khuyến mãi cho bà mẹ mình phần nhiều làn da nâu loang lổ, láng nhẫy, không hẳn ở đâu cũng có. Nhớ phần lớn đêm tiến quân không ngớt giờ đồng hồ cười, đầy đủ tiết dạy chổ chính giữa lí phạm nhân đầy hấp dẫn, phần đông giờ thực hành kĩ thuật hình sự đầy hào hứng, mê say. Và đâu kia là ký ức về một thời yêu đương ngây thơ, vụng dại…. …. Khoảng trời ấy đã nuôi chăm sóc biết bao cầu mơ, hoài bão, tiềm ẩn biết bao hồn nhiên, tinh nghịch, biết bao đam mê, hiến đâng mà có lẽ rằng cả tớ và cậu đều thấy trân quý, từ hào. Ở đó bọn họ được huấn luyện và đào tạo để biến những chiến sĩ Công an thông liền về pháp luật, vững rubi về nghiệp vụ, sẵn sàng, chiến đấu, hi sinh vì sứ mệnh thiêng liêng đảm bảo an toàn Tổ quốc vn xã hội chủ nghĩa. Ở đó bọn họ đã sống với tất cả nhiệt huyết tx thanh xuân ngồn ngộn mức độ trẻ, nên không Trâm? …. Nghe tin cậu phát hiện căn bệnh ung thư phổi tiến độ cuối lúc đang mang trong mình đứa con đầu lòng vừa được vài mon tuổi với cậu đã quyết định phủ nhận điều trị để nhường lại sự sống, cống hiến và làm việc cho con, tớ như chết lặng. Bàng hoàng! phút chốc cậu run run đổ vỡ òa và thông tin sắp được làm mẹ ùa về trong trái tim trí khiến trái tim tớ se sắt. Yêu thương cậu vô ngần! cô gái bé bé dại có niềm vui hiền của tôi phải làm cái gi để để đương đầu với bệnh dịch tật, với nỗi đau tột cùng này đây? …. Hai tháng trời võ thuật với dịch tật. Hai tháng trời chỉ có thể ngồi trên nệm bệnh, ko một lần hóa trị với đắn đo bao nhiêu lần suy hô hấp bởi tế bào ung thư di căn khắp cơ thể. Hai tháng trời hằng ngày cậu chỉ có thể chợp mắt được hai tiếng. Nhì tháng trời người mẹ ấy sẵn sàng chuẩn bị chịu bao đau đớn, kiên quyết phủ nhận điều trị nhằm bảo toàn cuộc đời bé bé dại đang quẫy đạp trong mình. Bé xíu gấu ra đời ân toàn, trẻ trung và tràn đầy năng lượng khi vừa tròn 29 tuần tuổi. Cố nhưng… điều kì diệu đang không xảy ra.. Trâm của tôi đã không được sức võ thuật với đời nữa… …. Bảy tháng làm vợ, 15 ngày làm bà mẹ và vẻn vẹn một tiếng đồng hồ được gặp gỡ con! Lần thứ nhất và cũng là lần cuối cùng… Tớ cũng đã làm mẹ. Tớ thấm thía rộng ai không còn nỗi đau của người mẹ lúc không một lần được ôm ấp, vuốt ve hình hài người con còn đỏ hỏn. Không một lần được cho nhỏ ngậm bầu sữa nóng nhằm thỏa cơn đói lòng. Ko một lần được từ tay vắt tã bỉm xuất xắc hát cho con nghe lời ru quen thuộc…. Không ít cái “Không” cho nghẹn lòng chỉ để sáng ngời một cái “Có” lấp lánh. Ấy đó là tình chủng loại tử linh nghiệm của một bạn sẵn sàng bộ quà tặng kèm theo con cả mạng sống quý giá của bạn dạng thân mình! Còn gì cao tay hơn vậy trên cõi đời này nữa đâu! …..”
Chắc bao gồm lẽ, lúc để bút viết đều dòng chữ này, Huyền Trâm sẽ in đậm trong trái tim, khối óc của Thùy Trang, để hiện thời và sau này, đứa bạn Cảnh cạnh bên Hình sự trẻ em tuổi Thùy Trang sống, học tập, chiến đấu nhiều hơn thế nữa nữa, tiếp bước những cầu mơ, ước mơ của cô bạn bè ngày như thế nào còn dang dở. Còn với nai lưng Thị Thu hiền lành (Công an thị xã Thạch Hà), chị đã share câu chuyện về Cố bộ trưởng liên nghành Lê Minh Hương. “Thời gian cứ vậy trôi đi, những câu chuyện về người chiến sĩ Công an kiên trung, bất khuất, bạn lãnh đạo tài bố đã ươm mầm, nuôi dưỡng, cầu mơ “trở thành một người chiến sỹ Công an” của một cô nhỏ xíu khi vừa lên 7, lên 8. Với rồi mong mơ ấy cũng trở thành hiện thực, cô nhỏ nhắn ngây thơ ngày nào bây chừ cũng biến hóa một chiến sĩ Công an”. Tuy câu chuyện về “đồng đội” tất cả khác nhau, nhưng mà cả Thùy Trang xuất xắc Thu Hiền, đều cho người đọc một cảm nhận về mong mơ đứng trong hàng ngũ Công an nhân dân của rất nhiều nữ thanh niên. Họ luôn cố gắng, cố gắng nỗ lực để xứng danh với truyền thống cao đẹp với danh dự của lực lượng Công an nhân dân vn anh hùng.
*
Đại tá Lê xung khắc Thuyết, chủ tịch Công an tỉnh cùng đọc cùng cảm nhận những bức thư Viết mang lại đồng đội, viết cho tất cả những người thân của đoàn viên, giới trẻ Công an Hà Tĩnh
kề bên những cái thư của các bạn nữ, những bức thư từ hầu như nam thanh niên, người đọc càng gọi hơn, share hơn về phần lớn tâm tư, tình cảm của người chiến sỹ Công an nhân dân. Đó là giờ lòng của chồng đối cùng với vợ, người phụ thân đối với con, bạn con so với mẹ. Vớ cả là việc thấu hiểu đối với người đồng chí Công an nhân dân; khi bọn họ - fan chồng, người nam nhi phải gác lại hạnh phúc riêng, đời thường để lưu lại gìn bình yên Tổ quốc, niềm hạnh phúc của nhân dân. Tôi xin trích lại một trong những dòng tâm tư ấy với cũng xin được lốt tên bạn chồng, người phụ thân – người sáng tác của bức thư này.
“Vợ xa thương! Anh vô cùng hiểu cảm xúc của em, nó ko được tựa như những ngày thường. Sau giờ làm việc là gia đình mình đoàn tụ bên nhau, thuộc nhau chuẩn bị bữa cơm tối, với mọi người trong nhà xem tin tức… Em sẽ không được như chị mùi hương xúng xính trong cỗ váy rực rỡ tỏa nắng khoác tay chồng đi công viên, cực kỳ thị. Em sẽ đề xuất một mình chăm lo cho gia đình, vừa đảm trách mọi bài toán mà xứng đáng lẽ mọi việc đó không dành riêng cho phái yếu. ….

Xem thêm: Full House (Tv Series 2004), Full House (South Korean Tv Series)

Em sẽ quá quen thuộc với việc ở nhà một mình, em vẫn đủ mạnh khỏe với phần nhiều lần 1 mình đưa con vào khám đa khoa khi không tồn tại anh bên cạnh, em đang quá thân quen với việc phải ôm nhỏ suốt tối khi anh vắng ngắt nhà…”. Chỉ vậy thôi, bạn đọc tìm tòi đức hy sinh của người thiếu nữ khi làm vk của cán bộ Công an nhân dân. Vì nhiệm vụ chung, họ sẽ rắn rỏi lên từng ngày, làm cho điểm tựa, là hậu phương bền vững và kiên cố cho Chồng. Sự hy sinh bao dung đó, mà người sáng tác đã viết lên từ lòng lòng bởi một điều thật giản dị “em vừa cáng đáng mọi câu hỏi mà xứng đáng lẽ mọi bài toán đó không giành cho phái yếu”.
Hình ảnh Cảnh cạnh bên Giao thông trong tâm địa tư, tình cảm, trong từng bé chữ của Nguyễn Thị Hồng Nhung (phòng công tác làm việc Đảng và công tác làm việc chính trị) thật hiền hòa giống như những “giọt nắng” ngọt ngào
đồng chí Công an là vậy, không chỉ là mưu trí đấu tranh phòng phòng tội phạm mà không hề ít cảm xúc, nhân văn, ngọt ngào. Qua từng bức thư, những chiến sỹ Công an quần chúng được vẽ nên bằng nhiều nét cây bút khác nhau, tự người công an giao thông, người cảnh sát ma túy, bạn làm công tác tổng hợp, người cảnh sát cơ động, công an trại giam, cảnh sát phòng cháy chữa trị cháy, fan lính Công an trên con đường đầu phòng dịch Covid - 19… Là người thân, là đồng đội của những tác giả. Hình hình ảnh Cảnh sát Giao thông trong thâm tâm tư, tình cảm, vào từng con chữ của Nguyễn Thị Hồng Nhung (phòng công tác Đảng và công tác làm việc chính trị) thật thánh thiện hòa tựa như các “giọt nắng” ngọt ngào:
“…Vậy là đã bố năm tính từ lúc ngày anh nhận công tác làm việc tại miếng đất tây bắc đầy sương mờ. Bố năm – quãng thời hạn ấy đủ nhằm em thêm yêu mảnh đất Sơn La khu vực anh đang sống, làm việc và chiến đấu. Còn ghi nhớ ngày chúng mình bước đầu xa nhau, em công tác tại quê nhà Hà Tĩnh, còn anh xách tía lô phát xuất theo tiếng hotline của quốc gia thiêng liêng. Em học biện pháp tự quan tâm bản thân mình khi không có anh ở mặt cạnh…. Em chỉ mong sao anh đầy đủ vững tin, đầy đủ kiên cường, có một chiếc đầu lạnh và một trái tim nóng nóng nhằm tỉnh apple để đi xuyên thẳng qua những khó khăn đang đợi anh trên con phố phía trước. Và bằng hữu anh ơi! Để hàng ngày trôi qua là 1 trong ngày bình an, hạnh phúc, em đọc anh và đồng đội của chính mình – những chiến sĩ “mang quân phục sắc đẹp nắng” luôn nỗ lực phấn đấu, gác lại đều nỗi niềm riêng, chẳng quản ngại ngùng gian nan, khó khăn khăn, như các “giọt nắng” có tác dụng bừng sáng khoảng trống kiến thức pháp luật cho những chủ phương tiện tham gia giao thông, xóa đi mọi “điểm đen” giao thông vận tải trên phần đa cung đường, im lẽ, lặng lẽ cống hiến, góp thêm phần giữ bình yên cuộc sống, hạnh phúc cho Nhân dân”.
Và, chính tác giả, cũng đã biểu đạt chân thực về những các bước hàng ngày của người bạn nữ làm báo trong lực lượng Công an nhân dân. Đi sớm, về muộn, nhỏ còn nhỏ dại dại, cháy rừng hay bè đảng lụt, thiên tai, dịch bệnh, thì các nữ phóng viên báo chí cũng là đa số người có mặt có tuyến đầu. Nặng nề khăn, vất vả là thế, nhưng mọi người một nhiệm vụ, cán bộ chiến sỹ Công an những nỗ lực kết thúc xuất dung nhan nhiệm vụ. Ở đó bao gồm người công an giao thông, giỏi nữ phóng viên báo chí Công an vào bức thư của Nguyễn Hồng Nhung.
Đối với nai lưng Thị Ngọc Hiếu (Công an thị xã Thạch Hà) lại có cách viết khác, cảm giác khác về người chiến sĩ Công an. Hiếu viết đến em về tín đồ Công an lão thành, tín đồ trưởng Công an huyện Thạch Hà đầu tiên – cụ Nguyễn Văn Minh. Bên cạnh sự ngưỡng mộ, Hiếu còn có những trở trăn về đông đảo cán bộ, chiến sỹ Công an trước những tác động ảnh hưởng của “những viên đạn bọc đường”; tuy nhiên hơn lúc nào hết, Hiếu có một tinh thần lớn dấn thân truyền thống tốt đẹp của lực lượng Công an dân chúng qua 75 năm xây dựng, võ thuật và trưởng thành. Truyền thống cuội nguồn đó rất cần được gìn giữ và phát huy. “Em biết không? nuốm Minh là nhân chứng sống cho những giai đoạn lịch sử vẻ vang thăng trầm của khu đất nước. Con bạn cụ, nhân bí quyết cao rất đẹp của cầm giữa đời sống ngày nay, đã dẫn chứng cho truyền thống quý báu của dân tộc bản địa ta.
…… Em ạ! câu chuyện về “viên đạn bọc đường” nhưng em trăn trở sinh hoạt thời đại nào cũng có. Trước đây trong thời kỳ cuộc chiến tranh đã có khá nhiều người phân phối nước mong vinh; tốt trong vụ án Năm Cam chúng ta có những bài học thâm thúy về sự thoái hóa của một vài ba cán bộ, các người đã từng lập nhiều các kết quả trong đương đầu tội phạm tuy nhiên không đủ bản lĩnh để thừa qua cám dỗ, hấp lực của đồng tiền. Nhưng mà em ơi đừng thiếu tín nhiệm về truyền thống lâu đời và giá trị lịch sử vẻ vang của dân tộc bản địa ta. Một dân tộc bản địa hùng cường cùng với bề dày lịch sử hào hùng bốn ngàn năm dựng nước cùng giữ nước. Một dân tộc bản địa với truyền thống lịch sử nhân ái, anh hùng, trung thực, kiên trì đã đánh đuổi quân xâm lược, giữ lại vững thận trọng và xây dựng tổ quốc cho quần chúng. # độc lập, từ chủ, hạnh phúc…”
Và, rất nhiều câu chuyện cảm rượu cồn khác từnhững bức thư “viết cho đồng đội, viết cho tất cả những người thân” nhưng đoàn viên, tuổi teen Công an hà tĩnh viết lên trường đoản cú chính thực tế “người thật, việc thật”hàng ngày, hàng giờ ăn sâu vào chổ chính giữa trí họ. Và, bản thân tôi cũng bắt buộc kể không còn những mẩu chuyện ấy từ mọi nét cây bút của cán bộ, chiến sĩ Công an Hà Tĩnh. Cảm động bao nhiêu, lắng đọng bấy nhiêu. Sự quyết tử thầm yên ổn của chiến sĩ Công an nhân dan và chính người thân trong gia đình yêu của họ chính là mạch nguồn không khi nào vơi cạn số đông dòng cảm hứng lắng đọng, yêu dấu và tha thiết ấy.
hình ảnh người công an Cơ đụng gần gũi, trong sáng, bởi vì nhân dân ship hàng trong bức thư của Võ Thị Hòa, Công an thị xã Can Lộc
trước khi kết thúc bài viết này, hãy thuộc tôi chạm mặt lại hình hình ảnh người công an Cơ rượu cồn gần gũi, trong sáng, vị nhân dân ship hàng trong bức thư của Võ Thị Hòa, Công an huyện Can Lộc: “Con đường mà Anh gạn lọc đã, đang và sẽ tiếp tục đi qua, chất chứa nhiều bộn bề, vất vả. Càng như thế, tuổi trẻ và tx thanh xuân của Anh chẳng gồm gì nuối tiếc và càng trở phải đẹp đẽ, ý nghĩa hơn bắt buộc không anh? Đoạn mặt đường in hình trơn anh gồm có ngày cơm trắng đùm áo vắt, trèo đèo, lội suối, có những ngày mắc võng ngủ lán trại vào rừng nơi căn bệnh sốt lạnh lẽo hành hành. Rồi còn có cả các ngày mưa dầm gió bấc. …. Tuy khó khăn, vất vả và tưởng chừng ước ao gục bửa nhưng dòng máu huyết hệ của sự can đảm luôn tung xối xả trong những anh. Thật là hào hùng! …. Không chỉ vậy, giọt huyết hồng trẻ trung và tràn trề sức khỏe chảy trong anh cũng san sẻ cho biết thêm bao người khi đồng bào, bạn hữu anh gặp gỡ hiểm nguy. Mọi tế bào hồng ước đỏ tươi của anh ý cùng cộng đồng “mỗi giọt máu mang đến đi, một cuộc đời ở lại”, do ước muốn nhỏ tuổi nhoi nhưng lại nhân văn cùng hết sức cao siêu là cung cấp lượng tiết sạch, chất lượng để cung cấp cứu, điều trị cho người bệnh lúc họ cần. Anh là đồng chí cảnh sát cơ động, anh còn kiêm luôn cả thợ xây lành nghề, bàn tay thô sơ mà lại rắn rỏi của anh đã đóng góp thêm phần xây yêu cầu những ngôi nhà tình thương, là sản phẩm rào chắn thép, là gần như ngôi trường khang trang, giỏi là vấn đề nối những tuyến phố ở đa số miền núi thiệt xa xôi, hẻo lánh của Tổ quốc, xây cần những con phố tới trường rộn rã tiếng cười cợt của em thơ, khu vực vun trồng phần đông ước mơ và hi vọng về một tương lai tươi sáng”…