Muốn phi thăng vậy thì yêu đi

Nơi mặt trời không bao giờ mọc Tôi sẽ không làm những gì tôi không muốn. Vì thế làm ơn đừng quá đặt hy vọng về Akanishi Jin.

Bạn đang xem: Muốn phi thăng vậy thì yêu đi


*

Muốn phi thăng thì yêu đi | Thời gian một kiếp người, ta vì ai mà thương tâm đaukhổ?

Truyện này SỦNG THỤ SỦNG THỤ SỦNG THỤ.

Truyện của Long Thất cái nào cũng SỦNG THỤ hết trơn mấy bạn ạ.

Vậy tại sao đứa sủng công là mình lại đọc?

Vì mình bị dính manh điểm cái plot “Sau khi công dùng hết chân tình theo đuổi thì thụ đổ, cơ mà công không tin thụ có tình cảm với mình, thụ phải tìm cách chứng minh tình yêu đó bla bla bla”. Được cái thụ của Long Thất sau khi thụ có tình cảm với công thì cũng thương công lắm, tác giả sủng thụ ngược công nhưng thụ thương chồng, bonus đất diễn không chênh lệch. Kiểu gì mình cũng nhảy!

Đã xóa một mớ truyện hỗ sủng thiên thụ trong máy rồi mà tới bộ này biết là SỦNG THỤ cứ ráng bước chân vào!

Thẩm Thanh Huyền là Thiên tôn của Thiên Đạo, Cố Kiến Thâm là Đế tôn của Tâm Vực. Hai vị là đỉnh cấp của giới tu chân, sống đến cả triệu tuổi, gọi gió hô mưa, giết người rồi lại hồi sinh người dễ như trở bàn tay. Thế nhưng, cao tuổi quá rồi thì phải phi thăng, không phi thăng là chết. Ấy thế mà thang trời mất tăm mất tích từ thời sư phụ Thẩm Thanh Huyền và nghĩa phụ Cố Kiến Thâm phi thăng rồi. Trong lúc chờ mòn chờ mỏi thì cơ duyên tình cờ đến với Thẩm Thiên tôn. Một ngọc giản chỉ cách xây lại thang trời xuất hiện trong thức hải của y. Chỉ cần yêu đương với kẻ thù không đội trời chung Cố Kiến Thâm là được phi thăng? Xem ra cũng không quá khó!

1/3 truyện ban đầu, Cố Kiến Thâm yêu trước, ban đầu là hứng thú, sau là vô cùng hứng thú. Thẩm Thanh Huyền không yêu mà chỉ thả thính làm nhiệm vụ. Đế tôn cũng có ngọc giản, cũng thừa biết Thiên tôn chỉ thả thính mình để phi thăng nhưng ảnh không dứt ra được. Tuy nhiên, lúc này, Đế tôn cũng chưa thật sự yêu. Chỉ đến khi quá khứ hai người hé mở, phát hiện hóa ra kia là kẻ mình đã yêu từ thuở thiếu niên thì tình cảm cả hai mới có sự biến đổi chóng mặt. Đế tôn siêu sủng Thiên tôn nhưng Thẩm Thanh Huyền hoàn toàn không tra, chắc chắn không tra. Y yêu Cố Kiến Thâm, y xót xa cho Cố Kiến Thâm cũng chẳng kém một tấc một gang. Chỉ là cách biểu hiện tình cảm của y khác mà thôi.

Sau này, tác giả cũng khẳng định tình cảm cả hai bỏ ra tương đương. Thẩm Thanh Huyền vì vài lý do (có giải thích RÕ RÀNG) trong truyện nên ở thời điểm ngọc giản xuất hiện rồi gặp Cố Kiến Thâm lại không có cảm xúc mãnh liệt như Đế tôn đối với y.

Thiên tôn được sủng nhưng Đế tôn mới là nhân vật được tác giả xây dựng đẹp nhất truyện. Thật sự. Từ bạn nhỏ Cố Kiến Thâm mong muốn làm đầu bếp, tinh anh Cố Kiến Thâm ở Thượng Đức phong, Hạ Thanh Thâm ở Lan Phất quốc rồi tới Đế tôn ở Tâm Vực… Cố Kiến Thâm lúc nào cũng ngập bi thương cô độc nhưng vẫn rực rỡ tỏa sáng.

Ai mà ngờ được, kẻ đứng đầu Tâm Vực, người luôn bị phe Thiên Đạo cho là tội ác ngập trời lại là kẻ lương thiện nhất, cứu rỗi nhiều nhất, gồng gánh trên vai tất cả. Ngay cả khi hắn mất trí nhớ hết lần này tới lần khác, trái tim đó vẫn không thay đổi. Đến Thiên tôn Thiên Đạo như Thẩm Thanh Huyền cũng không thể sánh bằng.

Mình sủng công nhưng cũng không quá thích công lụy tình. Thế nhưng, trước một Cố Kiến Thâm vì những sóng gió liên miên trong cuộc đời mà tràn ngập bất an, không cách nào tin rằng bản thân xứng đáng hạnh phúc sao có thể không thương? Trước một Cố Kiến Thâm cô đơn quạnh quẽ trong tự vấn, lo lắng không thôi dù ký ức đau thương đã bị phong ấn, sao có thể không yêu?

Thẩm Thanh Huyền yêu hắn như thế, trái tim sao có thể không đau? Rõ ràng đã bày tỏ tình yêu sâu đậm, rõ ràng đã biết cả hai là định mệnh của đời nhau, thế mà hết lần này tới lần khác Đế tôn muốn Thiên tôn phi thăng một mình.

Xem thêm: Xem Phim Tom Và Jerry: Gặp Sherlock Holmes Việt Sub (2010), Gặp Sherlock Holmes Vietsub

Chỉ đến khi “vợ” tức phát khùng thì hắn mới chịu nhận ra, Thiên tôn mưu cầu phi thăng chỉ vì trần thế chẳng có gì khiến y vấn vương, chỉ vì tình yêu thuở thiếu thời đã bị y chôn chặt do nỗi đau (lầm tưởng) bị phản bội.

Rằng Thẩm Thanh Huyền thà chỉ sống trăm năm nữa bên Cố Kiến Thâm còn hơn phi thăng đơn lẻ một mình.

Nói chung là, Thiên tôn mất sức chín trâu hai hổ, tức muốn rụng tóc cắn lưỡi, tới gần hết truyện mới khiến Đế tôn tin rằng mình cũng yêu hắn sâu đậm. Trong khi độc giả đã thấy từ giữa truyện.

Long Thất mình đã đọc 3+ bộ. Trừ một bộ nhảy lung tung, Nguyên soái môn đồng thời nháo ly hôn, Không yêu thì chết đi và cả bộ này đều đọc kĩ càng không bỏ sót. Dĩ nhiên, so với Nguyên soái môn- so với Tạ Kiến Vi yêu Lục Ly sâu sắc từ đầu tới cuối thì Thẩm Thanh Huyền mơ mơ hồ hồ ban đầu kém hơn kha khá. Những cũng không đến nỗi đáng ghét! Ít nhất, tình cảm y dành cho Cố Kiến Thâm vẫn khiến mình có cảm giác ăn đường trộn miểng chai, vừa đau vừa ngọt, muốn bỏ truyện mà không bỏ được.

Ban đầu truyện khá hài hước, dần dần vừa ngược vừa ngọt. Công thụ không ngược nhau, cũng chả ai ngược hai bạn, ngược do yếu tố khách quan, nói đơn giản là ngược do số Đế tôn đại nhân xui quá. Bù lại, sư phụ sư huynh ở Thượng Đức phong, bé bánh bao Hạ Đình hay sư phụ của Thẩm Thanh Huyền đều yêu thương đại nhân.

Nhân vật thì trừ vai quần chúng ra, siêu phụ tới phụ cũng chẳng có ai xấu. Tác giả xây dựng thế giới tu chân khá ổn, kiến giải về Đạo cũng hay, từ đó đẩy luôn qua tình cảm công thụ cũng không thấy gượng gạo.

Nói chung, bỏ qua chuyện sủng công, nếu chịu được tình trạng ăn đạn bọc đường thì mình thấy đây là bộ truyện hoàn toàn đáng đọc.