ANH CƯA EM NHÉ ĐƯỢC KHÔNG

Em đơ mình. Thọ rồi không ai gọi thương hiệu em...Dường như cuộc sống hiện thời người ta ít hotline tên nhau lắm. Có những thời gian em từ hoài nghi, trù trừ nhưng fan đang hội thoại với mình, mỉm cười với mình, thậm chí cả những người dân ghét mình, giận mình, họ gồm còn nhớ tên của chính bản thân mình không...

Bạn đang xem: Anh cưa em nhé được không

***

Em đứng ngóng anh. Không rõ là bao lâu. Tuy nhiên mưa lúc nào em cũng ko biết. Em không có theo ô, cũng chẳng cụ theo điện thoại thông minh vì nó đã không còn sạch sạc từ trưa, cơ mà nhà lại bị mất điện yêu cầu không pin sạc được. Em cứ đứng ở đoạn đã hẹn anh từ tối qua, ko trú mưa đâu cả, đứng nguyên sống tán cây bởi lăng, sợ anh tới lại mất công tìm em.

*

Mưa vừa ngớt. Anh xịch xe pháo trước mặt. Em lag mình ngấc lên và cười như được xây dựng sẵn. Câu trước tiên của anh – em cứ tưởng là 1 trong lời xin lỗi tới muộn. Mà lại không, phương diện anh cau có, xuống xe cộ xoa dòng đầu khá ươn ướt mưa của em:

- gàn nghếch này! Em đứng phía trên cả thời điểm mưa à?

- Vâng!

- Em mà ốm nữa là anh chết luôn luôn đấy! Em chú ý anh. Lại cười. Em nghĩ, chắc những người quan trung ương tới em phần lớn nói như anh chũm này cả thôi! Thật ấm áp!

- Anh gọi điện thoại cho em nhưng không được. Xe cộ anh nổ lốp thân đường bắt buộc đi vá. Khổ thân em!- ko sao... Giờ bản thân đi đâu?

- Về nhà!- Hả?

- Em ướt như vậy không đi chơi được đâu!

- Ướt một chút ít thôi. Cứ đi đi, trên tuyến đường đi từ bỏ nó khô.

- Không!

- Có!

- Không!

- Em-nói-có-là-có!Anh đèo em đi.

Trên lối đi cứ cằn nhằn gì đó em nghe chẳng rõ nữa. Do em còn mải để ý một chiếc xe tải chở lợn đi đằng trước. Gồm một bé cứ ngỏng đầu, ngóc mõm thoát khỏi lưới phủ bọc xe. Trông tội nghiệp không còn sức.

- Anh ơi! Cứu con lợn kia đi!

- Sao mặt nó bi tráng thế nhỉ!

- Anh cũng cảm thấy thế à?

- Ừ... Mà lại mà anh không cứu vớt được nó đâu. Anh cứu vớt được mỗi bé heo ngồi sau xe pháo anh thôi! Mà lần khần có cứu vớt được không...- Sao lại thế?

- Vì nhỏ heo này cứ ai oán buồn trong cả từ thời điểm anh cứu vãn tới giờ. Có khi cần trả nó lại...

- Haha. Anh láu cá kinh khủng ý nhé!

Anh gửi em tới coffe Tara. Call cho em một cái pizza trái cây và một cốc mãng ước dầm. Em kinh ngạc vì lý do anh vẫn lưu giữ gu ẩm thực của em cụ dù ngoài ra đã rộng nửa năm rồi anh với em không đi dạo cùng nhau! Nhưng chưa kịp hỏi anh, thì cửa hàng mở cheo leo của Lê cát Trọng Lý, đâm ra em bị chìm vào xúc cảm trống rỗng. Tiếng lanh canh của thìa chạm vào cốc coffe đá anh vẫn khuấy lẫn vào giờ guitar bi hùng làm em thấy mình không ngon miệng lắm!

- Lần nào nghe bài xích này em cũng thấy chênh vênh theo!

- Em mẫn cảm lắm! Anh nghi vấn những lúc như thế có rượu cồn đất đấy!

- Bó tay! Mà... Anh bao gồm thấy ngán khi đề xuất chơi với cùng một đứa nhạy bén như em không?- Không! À, bên cạnh đó là say mê chứ không chán đâu!

Bên ngoài ban đầu quang mây. Đường thô từ bao giờ. Không khí dịu nhẹ và nhân từ lạ kì. Em say đắm ngồi nghỉ ngơi đây, vì quán cà phê này không tồn tại cửa kính. Rất có thể nhìn được ra phía bên ngoài trời rất rõ ràng và cảm thấy tiết trời khôn cùng nhanh. Em với tay lấy giấy ăn, vô tình sượt qua cái điện thoại của anh bỏ lên bàn. Nó rơi xuống đất đánh cạch một cái làm em kêu lên "A!". Em cắn môi chú ý anh vẻ biết lỗi cùng cúi ngay lập tức xuống nhặt điện thoại thông minh lên chu đáo tình trạng của nó. Em nghĩ anh đã xót lắm, vị cái điện thoại cảm ứng thông minh này khá đắt tiền. Tuy vậy anh vươn người về phía trước cầm tay em, câu trước tiên anh chứa lên là:

- Em có sao không?

Gì cơ? "Em gồm sao không" á?

Em tưởng mình nghe nhầm. Buộc phải là cái điện thoại có sao ko chứ! Anh bị sao vậy?Anh đỡ cái điện thoại thông minh từ tay em còn chỉ vào mấy chỗ sờn sờn dấu sơn có tác dụng nó gồ lên phần đa góc cạnh trên đầu điện thoại:

- Đây này. Lần trước anh có tác dụng rơi vì thế nó bị cố kỉnh này. Nếu như sượt tay qua sẽ ảnh hưởng sờn da với khá nhức đấy! da em lại mỏng dính nữa. Em ko có gì chứ?

Em bật cười, thấy mũi mình tương đối cay cay. Em cũng thấy không thể tinh được và vui nữa. Em đã từng chứng kiến tương đối nhiều trường hợp ông xã xót của rộng xót vợ, bạn trai xót của hơn xót các bạn gái, anh trai xót của rộng xót em mình. Tuần trước thôi, mặt hàng xóm công ty em có cô đi LX va quệt vào một xe khác. May mà lại cô ấy không xước xát gì lớn tát. Cố gắng mà về nhà nói lại, thứ đầu tiên anh ông xã làm là chạy tức thì ra xem mẫu xe, kêu ầm lên về khu vực sơn bị xước nham nhở.

*

Em quan sát anh. Anh liên tiếp uống coffe và đưa mắt nhìn mấy bức tranh mới treo bên trên tường của quán! Anh vẫn thế! cho dù tám năm trôi qua, cho dù tám năm em chơi thân với anh, mà lại chưa lúc nào em thấy anh giảm sút sự nhiệt tình ân cần dành cho em. Các ngày nhỏ nhắn mình nằm dài trên căn hộ áp mái nhà anh ngắm ước vồng. Những lúc thi đấu cầu lông buổi sáng, đi qua những tán cây ướt nước, anh rung chan nước rơi xuống ướt tín đồ em. Hồ hết khi em bi thương anh ở mặt yên lặng lắng nghe. Rất nhiều khi em gầy anh nói truyện cười làm cho em đỡ mệt mỏi bao nhiêu.... Em thấy anh thân thương quá! Chưa bao giờ thấy anh lại gần em cho thế!Gánh hoa rong ai để vị trí kia đường làm em chú ý. Em đẩy dòng ghế lùi ra sau một chút để ko vướng mẫu cột điện đậy tầm mắt.

Ồ! Hoa cúc vàng, quà rực cả một góc đường! Em giật mình lưu giữ ra, cố là trời vào thu rồi đấy! Rồi trời vẫn dịu như vậy này, nắng vẫn nhẹ thôi, lá xoàn rơi xạc xào đầy đường, hoa vàng bạn ta chở đi mọi phố. Em vẫn lại đi dạo một bản thân trên những con đường quen thuộc, hay là đi xe đồ vật chầm chậm rì rì hít hà không gian mùa thu.

- Anh này, về tối hôm kia đang ngủ, bỗng dưng em dậy...

- Khát nước à?- Không. Em dậy ngừng ngồi ngơ ngẩn rồi em khóc. Điên cố chứ! tự dưng lúc ý em cảm thấy cô đơn kinh khủng.

Xem thêm: Chợ Tốt Mua Bán Thú Cưng - Cho Tot Vat Nuoi Thu Cung Tphcm

- Sao không gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho anh?

- Muộn rồi. Mà bao gồm cả sớm hơn thì em cũng không call cho ai cả. Do lúc khóc, em không nói được gì đâu, của cả câu Alô!...

- Em căng thẳng mệt mỏi gì à?

- Không! đột nhiên em khóc bởi vì thấy đơn độc thôi! đần độn anh nhỉ! À, thực chất thì em cũng thấy hổ hang ngại, hại sợ khi gọi cho người khác. Người ta kiên cố sẽ thấy phiền lắm khi bị nghe than thở lúc nửa đêm.

- Em ấy, lúc nào thì cũng một mình chịu đựng đựng, lúc nào thì cũng tự suy nghĩ sai hết cả thôi! Em làm hầu như người yêu dấu em lo ngại lắm!

Em mỉm cười không đáp trả, mắt nhìn vào bức ảnh treo bên trên tường ngay lập tức sau sống lưng anh. Một đứa con nít đang ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo cùng với nền trời màu cam. Thiên nhiên em nhận thấy đã lâu lắm rồi mình không chiêm ngưỡng cảnh vật hoàng hôn. Em thấy mình sống cấp tốc quá và tôi cũng lười quá!

Mùa thu...bao giờ cũng thế! Nó làm lòng em trùng xuống, nghĩ phần đa điều vẩn vơ, bi thiết những nỗi ảm đạm không nguyên do, lãng đãng đều tâm sự chẳng đầu chẳng cuối! Ngay hôm nay đây, không phải như mùa thu năm ngoài, em ko thèm được dựa đầu vào vai chàng trai làm sao hết, ko thèm được mặc tay ai đó đi bên dưới trời thu, cũng ko thèm được ôm thiệt chặt. Em ngồi đây, lân cận em là bạn anh tốt nhất có thể trên đời, một fan lúc như thế nào cũng đem lại cho em cảm hứng yên bình, ấm áp.

Em thấy trong đôi mắt anh nhiều điều ước ao nói. Em tự cảm xúc thế. Dẫu vậy em lại không hỏi anh, em đưa ra muốn bao bọc lấy cả gánh hoa cúc đá quý rực bên kia đường thôi, rồi chạy tung tăng 1 mình trên cánh đồng vệ sinh lộng gió, mong ước mình được cất cánh lên nhẹ bẫng tựa như các thiên thần.

- Ngày học cấp cho một em luôn muốn mình là thiên thần.

- cố kỉnh à? Anh tưởng em muốn là công chúa?

- là một thiên thần mang niềm hạnh phúc và thú vui đến cho tất cả những người khác. Nhưng mập rồi em biết mình đang chẳng thay đổi một thiên thần được...

- Sao?

- vì em chỉ đưa tới lo âu với mệt mỏi cho những người khác thôi!

- lý do lúc làm sao em cũng nói thế?

- Đó là sự việc thật mà... Làm cái gi có một thiên thần như thế nào lại nỗ lực đâu anh!

- Không hotline là thiên thần. Mà lại em được điện thoại tư vấn là thiên thần đặc biệt. Thiệt đấy! Một thiên thần đặc biệt đến nỗi cả quỷ sứ có muốn được ở bên để bít chở.

Anh gửi em ra cánh đồng hoa – chỗ vài năm ngoái em, anh và đàn hàng xóm tuyệt tới chụp ảnh. Trời tối. Ánh đèn trường đoản cú xa hắt lại không được sáng để nhìn thấy được rõ cảnh vật. Hầu như đám cây đua nhau vươn bản thân lay đụng trên nền trời xanh đen, như bức ảnh của một đứa trẻ new tập vẽ. Sao kim sáng sủa lóe một góc, nhưng mà trông đơn lẻ lắm! Gió thổi mạnh làm tóc em khá rối.Anh tắt trang bị xe. Không gian đột nhiên im ắng, thoải mái và dễ chịu vô cùng. Có cảm giác như thời hạn đang quay về những ngày thơ bé, như vậy giới lúc này chỉ bao gồm anh và em thôi!

Em đứng xa anh một chút, hít một hơi lâu năm không khí buổi tối mùa thu và lẩm nhẩm: I"m walking in a field on another planet with a boy. Lượt thích always, I can"t make out his face. The air felt somehow nostalgic. Thì thầm vu vơ cho tới đó, em trở về nhìn anh. Không rõ mặt phải không rõ anh đang vui xuất xắc buồn... Dẫu vậy vai anh trùng xuống, trông cô độc lắm!

- Thỉnh thoảng em có thói quen thuộc soạn tin nhắn tuy nhiên không gửi đến ai!

- Một dạng nhật ký kết của em đấy hả?

- Vâng! có lẽ rằng thế!

- Em biết không...

- Dạ...

- chỉ cần em chịu đựng nhìn xung quanh một chút, mở lòng ra một chút, thì em sẽ không bao giờ như cầm cố này đâu!

- Này anh, em thấy thời gian trước mùa thu, anh cùng với em đi chơi vui hơn, không bi ai buồn như trong năm này đâu!

- hương à,...- Dạ!

Em đơ mình. Lâu rồi không có ai gọi thương hiệu em. Thỉnh thoảng em có tự gọi tên mình. Đại một số loại như: "Hương ơi, ráng lên!", "Hương ơi, mày làm được", "Hương ơi, ngươi sẽ hạnh phúc thôi!"...Dường như cuộc sống bây chừ người ta ít gọi tên nhau lắm. Có những thời gian em từ hoài nghi, đo đắn nhưng bạn đang hội thoại với mình, cười với mình, thậm chí còn cả những người dân ghét mình, giận mình, họ có còn nhớ tên của bản thân mình không...Anh quay phương diện sang phía em. Lần khần do em hơi mệt hay ánh đèn cao áp từ xa hắt lại, nhưng mắt anh cứ lung linh như trong chuyện tranh của Nhật Bản.